PHÂN TÍCH NHÂN VẬT MỊ TRONG TÁC PHẨM VỢ CHỒNG A PHỦ

     
*
*
*
*
*
*
*
*



Bạn đang xem: Phân tích nhân vật mị trong tác phẩm vợ chồng a phủ

*




Xem thêm: David Copperfield Đi Xuyên Vạn Lý Trường Thành Của David Copperfield

toàn bộ Sách Luyện Thi thpt Quốc GiaSách Luyện Thi THCS, ChuyênSách thiếu nhi - tè HọcSách Anh VănSách tiếng TrungSách giờ đồng hồ Nhật


Xem thêm: Cá Thác Lác Nấu Canh Khổ Qua, Cách Nấu Canh Khổ Qua Cá Thác Lác Cho Ngày Oi Bức

HASH TAG

#3 step#big step#mega 2021#aha#workbook#Sách Toán#Sách giờ đồng hồ Anh#Vật Lý#Hóa Học#Luyện thi trung học phổ thông Quốc Gia#Mega luyện đề#Trắc nghiệm toán#Sinh học

Đề bài: phân tích nhân đồ dùng Mị vào truyện “Vợ chồng A Phủ” của đánh Hoài.Bài làmI . Mở bàiTô Hoài là nhà văn phệ của nền văn xuôi tiến bộ VN với con số tác phẩm đạt kỉ lục.Vợ ck A bao phủ là truyện ngắn thành công xuất sắc nhất trong cha truyện ngắn viết về vấn đề TâyBắc của ông .Tác phẩm bao gồm một quý giá hiện thực và nhân đạo đáng chú ý . Truyện viết vềcuộc sinh sống của fan dân lao hễ vùng núi cao, dưới giai cấp tàn bạo của lũ thựcdân phong loài kiến miền núi . Đặc biệt truyện sẽ xây dựng thành công nhân đồ dùng Mị , quađó ca tụng vẻ đẹp trọng tâm hồn, sức sinh sống tiềm tàng và khả năng đến với giải pháp mạng của nhândân tây bắc .II. Thân bài

Vợ ông chồng A bao phủ in trong tập truyện tây-bắc (1954). Tập truyện được tặng ngay giải nhất-giải thưởng Hội văn nghệ vn 1954- 1955.Tác phẩm ra đời là công dụng của chuyến

đi thực tế của phòng văn cùng với quân nhân giải phóng tây-bắc năm 1952 .Vợ ck A đậy mở đầu bằng phương pháp giới thiệu nhân đồ dùng Mị ngơi nghỉ trong cảnh tình đầy nghịclý và lôi kéo độc đưa :“Ai ngơi nghỉ xa về, gồm dịp vào trong nhà thống lí Pá Tra hay trông thấycó một cô gái ngồi quay tua gai mặt tảng đá trước cửa, cạnh tầu ngựa . Lúc nào cũngvậy, dù quay sợi, thái cỏ ngựa, dệt vải, chẻ củi hay đi cõng nước bên dưới khe suối lên, côấy cũng cúi mặt, mặt bi đát rười rượi”.Cách giới thiệu tạo ra đều đối nghịch về một cô gái lặng lẽ lẻ loi, âm thầm như lẫnvào các vật vô tri: loại quay sợi, tảng đá, tàu ngựa ; cô nàng là bé dâu đơn vị thống lí quyềnthế, phú quý nhưng sao mặt dịp nào “buồn rười rượi”. Khuôn mặt đó gợi ra một số phậnđau khổ, bất hạnh nhưng cũng ngầm ẩn một sức mạnh tiềm tàng. Mị trước kia vốn làmột cô gái đẹp. Mị gồm nhan sắc, và có khả năng âm nhạc, cô giỏi sáo và giỏi ,uốn cái lá bên trên môi, thổi lá cũng hoặc như là thổi sáo”. Cô còn một trung khu hồn tràn trề khátkhao cuộc sống, ước mơ yêu đương. Quả thế, Mị đã làm được yêu, và đã khát khao yêu,trái tim từng đã từng nào lần hồi hộp trước trước âm thah hò hẹn của người yêu .Nhưng người con gái tài hoa miền tô cước đó bắt buộc chịu một cuộc sống bạc mệnh . Để

cứu nạn đến cha, ở đầu cuối cô vẫn chịu phân phối mình, chịu đựng sống cảnh làm người con dâu gạtnợ trong bên thống lí .Tô Hoài đã diễn đạt nỗi khó khăn về thân xác của người con gái ấy, con tín đồ với danhnghĩa là bé dâu , nhưng thực chất chính là tôi tớ . Thân phận Mị không những là thân trâungựa, “Con trâu con chiến mã làm còn tồn tại lúc, đêm nó còn được đứng gãi chân, đứng nhaicỏ, đàn bà đàn bà ở cái nhà ngày thì vùi vào vấn đề làm một ngày dài lẫn đêm” .Song công ty văn còn khắc hoạ đậm đường nét nỗi đau khổ về lòng tin của Mị . Một cô Mị mớihồi làm sao còn rạo rực yêu đương, hiện thời lặng câm , “lùi lũi như nhỏ rùa nuôi trong xócửa” . Với nhất là hình hình ảnh căn buồng Mị, bí mật mít cùng với cái cửa sổ lỗ vuông bằng bàn tay,Mị ngồi trong các số đó trông ra lúc nào cũng thấy mờ mờ trăng trắng lần khần là sương haylà nắng . Đó trái thực là 1 thứ địa ngục trần gian giam hãm thể xác Mị, cách li tâmhồn Mị cùng với cuộc đời, cầm đồ tuổi xuân và sức sống của cô ấy . Giờ đồng hồ nói tố cáo chế độphong loài kiến miền núi ở đây đã được chứa lên nhân danh quyền sinh sống . Cái cơ chế ấy đánglên án, bởi vì nó làm cho cạn khô nhựa sống, có tác dụng tàn lụi đi ngọn lửa của nụ cười sống trongnhững con tín đồ vô cùng đáng sống .Mị đã có lần muốn bị tiêu diệt mà không được bị tiêu diệt , bởi cô vẫn tồn tại đó món nợ của người phụ vương .Nhưng dến lúc có thể chết đi, vì phụ thân Mị không còn nữa thì Mị lại buông trôi , kéo dàimãi sự tồn taịi đồ dùng vờ . Chính hôm nay cô gái còn tội nghiệp hơn . Bởi mong muốn chết nghĩalà vẫn tồn tại muốn cản lại một cuộc sống thường ngày không ra sống, tức thị xét mang lại cùng, cònthiết sinh sống . Còn khi dường như không thiết bị tiêu diệt , nghĩa là sự việc tha thiết với cuộc sống thường ngày cũng khôngcòn, lúc đó thì lên núi hay đi nương, thái cỏ ngựa hay cõng nước... Cũng chỉ là cái xáckhông hồn của Mị mà thôi .Sức sinh sống của Mị trong khi mất đi . Nhưng phía bên trong cái hình hình ảnh con rùa lầm lũi kiadang còn một con người . Mong ước hnạh phúc có thể bị vùi bao phủ , bị lãng quyên trongđáy sâu của một trọng điểm hồn đang chai cứng vị đau khổ, nhưng quan trọng bị tiêu tan . Gặpthời cơ thuận tiện thì nó lại cháy lên. Với khát vọng hạnh phúc này đã bất chợt cháy lên,thật nồng nàn và xót xa trong một đêm xuân đầy ắp tiếng điện thoại tư vấn của tình thân .Bức tranh Hồng Ngài ngày xuân năm ấy bao gồm sức làm cho say đắm lòng bạn tuổi trẻ . Giórét, sắc tiến thưởng ửng của cỏ tranh, sự chuyển đổi màu nhan sắc kì ảo của những lòai hoa đẹp sẽ gópphần tạo sự cuộc nổi loạn trong một trung ương hồn đã bấy nhiêu năm tê đần vì khổ cực . Tác

nhân đặc biệt là tương đối rượu . Ngày đầu năm mới năm đó Mị cũng uống rượu, Mị lén uống từngbát , “uống ừng ực” rồi say mang lại lịm fan đi . Loại say cùng lúc vừa tạo sự lãng quênvừa mang đến nỗi nhớ . Mị quên lãng thực tại (nhìn mọi fan nhảy đồng , bạn hát màkhông nghe, ko thấy với cuộc rượu chảy lúc nào cũng không hay) tuy nhiên lại ghi nhớ vềngày trước (ngày trước, Mị thổi sáo cũng giỏi ...), và quan trọng hơn là Mị vẫn nhớmình là 1 trong những con người, vẫn đang còn cái quyền sinh sống của một con bạn : “Mị vẫn còn trẻ .Mị muốn đi dạo . Bao nhiêu người có chồng cũng đi chơi ngày tết . Huống đưa ra Mị vàA Sử, không tồn tại lòng với nhau mà vẫn nên ở với nhau” .Nhưng tác nhân có chức năng nhiều duy nhất trong việc dìu hồn Mị bồng bềnh về cùng với nhữngkhát khao hạnh phúc yêu đương chắc hẳn rằng vẫn là giờ sáo vì tiếng sáo là tiếng hotline của mùaxuân, của tình yêu với tuổi trẻ con . Giờ sáo rập rờn vào đầu Mị, nó sẽ trở đề xuất tiếng lòngcủa người thiếu phụ . Nhan vat ngươi trong “Vo chong A Phu” Mị đang thức dậy cùng với sứcsống tiềm tàng cùng cảm thức về thân phận . Cho nên vì vậy trong thời khắc âý, ta mới thấy Mịđầy rẫy những xích míc . Lòng phơi tếch nhưng Mị vẫn theo tiệm tính bước vàobuồng , ngồi xuống giường, trông ra cái lỗ vuông mờ mờ trăng trắng . Cùng khi lòng hamsống trỗi dậy thì ý nghĩ trước tiên là được chết ngay đi . Tuy vậy rồi nỗi ám ảnh và sứcsống mãnh liệt của tuổi xuân cứ khủng dần , cho tới khi nó xâm chiếm hẳn trọn cỗ tâm hồnvà để ý đến của Mị, cho tới khi Mị hoàn toàn chìm hẳn vào trong ảo giác : “Mị muốnđi chơi . Mị cũng sắp tới đi chơi” . đề xuất tới thời điểm này Mị bắt đầu có hành động như một kẻmộng du : quấn lại tóc , cùng với thêm loại váy hoa, rồi rút thêm mẫu áo . Toàn bộ những câu hỏi đó, Mị đã có tác dụng như trog một giấc mơ, xuất xắc nhiên không thấy được A Sử bước vào, khôngnghe thấy A Sử hỏi “. Rồi cái gì đến đã đến . A Sử trói Mị vào cột, rồi lẳng yên khoácthêm vòng bạc đi dạo , bỏ mặc Mị trong tâm lý mộng du đang say sưa với nhữnggiấc mơ về 1 thời xuân trẻ, đang rập ràng trong cảm giác du xuân . Trọng tâm hồn Mịđang còn sinh sống trong thực tại ảo, gai dây trói của đời thực chưa thể làm kinh hễ ngaylập tức niềm mơ ước của kẻ mộng du . Cái cảm xúc về hiện tại tàn khốc, Mị chỉ cảm thấykhi vùng chân cách theo tiếng sáo mà thủ công đau ko cựa được . Tuy vậy nếu cáimơ chưa tới một lần tiếp nữa thì sự tỉnh giấc ra cũng như vậy . Lại một tiến độ chập chờn nữagiữa chiếc mơ và chiếc tỉnh, giữa tiếng sáo và nỗi đau cùng của dây trói và tiếng nhỏ ngựađạp vách, nhai cỏ , gãi chân . Nhưng hiện thời thì theo chiều ngược lại, tỉnh dần dần ra, đauđớn với tê dại dột dần đi, để sáng sau lại trở về với vị trí của con rùa nuôi vào câm

lặng, ngoài ra câm lặng hơn trước . Nhưng chắc rằng sức sinh sống của Mị bùng lên mạnh bạo nhấtlà cơ hội Mị tháo dỡ trói cho A phủ . Cũng tương tự Mị, A che là nạn nhân của chế độ độc tài phongkiến miền núi . Số đông va va mang đầy tính thoải mái và tự nhiên của lứa tuổi bạn trẻ trongnhững tối tình mùa xuân đã đưa A đậy trở thành con ở gạt nợ trong bên thống lí . Vàbản năng của một người con vốn sống gắn bó với núi rừng, đam mê thích săn phun đã đẩy APhủ tới hiện tại phũ phàng : bị trói đứng . Và thiết yếu hoàn cảnh bi thiết đó đã đánhthức lòng nâng niu trong con người Mị . Mà lại tình yêu thương đó không hẳn tự nhiênbùng vạc trong Mị mà lại là tác dụng của một quy trình đấu tranh xâu xé trong rứa giớinội chổ chính giữa của cô . Mấy hôm đầu Mị vô cảm, dửng dưng với hiện tại trước đôi mắt : “A phủ là cáixác bị tiêu diệt đứng đó cũng thế thôi” . Câu văn như một dẫn chứng sự cơ dại trong lòng hồnMị . Bước ngoặt bước đầu từ những làn nước mắt :“Đêm ấy A tủ khóc . Một dòngnước mắt lấp lánh bò xuống nhị lõm má vẫn xạm đen” . Cùng giọt nước mắt kia là giọtnước ở đầu cuối làm tràn đầy cốc nước . Nó gửi Mị từ bỏ cõi quên trở về với cõi ghi nhớ . Mịnhớ mình đã từng có lần bị trói, vẫn từng đau khổ và bất lực . Mị cũng đã khóc, nước mắt chảyxuống cổ, xuống cằm chần chừ lau đi được . A Phủ, nói đúng hơn là dòng nước mắtcủa A Phủ, đã hỗ trợ Mị ghi nhớ ra mình, xót thương cho doanh nghiệp .Và Mị đang nhớ lại mình, biết nhận biết mình cũng từng bao gồm đau khổ, mới rất có thể thấycó tín đồ nào đó cũng khổ kiểu như mình . Tự sự thương mình, Mị từ từ có tình thươngvới A Phủ, tình thương với một con tín đồ cùng tình cảnh . Cơ mà nó còn vượt lên giớihạn thương bản thân : “Mình là bầy bà ... Chỉ còn biết đợi ngày rũ xương tại đây thôi cònngười kia vấn đề gì mà bắt buộc chết ” . Mị dỡ trói mang lại A tủ để rồi bất thần chạy theo A Phủ. Lòng si sống của một con bạn như được thổi bùng lên vào Mị, kết hợp với nỗisợ hãi, lo ngại cho mình. Mị như tra cứu lại được con người thật , một con người còn đầysức sống cùng khát vọng chuyển đổi số phận . Bên văn sơn Hoài đã viết về Mị với tất cả lòngyêu thương, thông cảm, cùng chỉ tất cả lòng dịu dàng thông cảm, sơn Hoài new phát hiệnra vẻ đẹp mắt tiềm tàng trong lòng hồn phần lớn con người ham sống như Mị .III . Kết bàiVợ ông xã A che qua bài toán khắc hoạ sâu sắc cuộc đời , định mệnh , tính giải pháp Mị sẽ tố cáohùng hồn, đanh thép những thế lực phong loài kiến , thực dân hung ác áp bức bóc tách lột, đọađày người dân nghèo miền núi . Đồng thời nó cũng xác định khát vọng tự do thoải mái hạnh

phúc , sức sống trẻ khỏe và bền chắc của những người lao cồn . Đặc biệt tôn vinh sự đồngcảm giai cấp, tình hữu ái của các người lao động nghèo đói . Chính điều này đem lạisức sống cùng sự vững kim cương trước thời hạn của Vợ ông chồng A lấp .